23 lượt xem

Lời Bài Hát Đi Bão – Coldzy

Nhìn mây đen giăng từ hôm nào

Làm cơn mưa không ngừng tuôn trào

Nhiều đau thương ta tự ôm vào

Chẳng thể nói ra nên riêng ta

Nhìn mây đen giăng từ hôm nào

Kìm sâu trong thay vì kêu gào

Like I’m living in the storm now

Cần được thoát ra xa nơi đây

But I just don’t know how

Tự mình lê chân qua cơn bão

Bởi vì chẳng có ai đưa đôi tay to take me out

Tự mình lê chân qua cơn bão

Đôi lúc ta nhìn lại năm tháng ấy

Chẳng có những giọt buồn nằm dài trên trang giấy

Giờ bến bờ cho mình tìm hoài đâu thấy

Từng luôn có ai nhấc máy bên kia đầu dây

Rồi tự mình chìm vào muộn phiền và chẳng còn muốn ai bận tâm

Gạt đi bao nhiêu lời khuyên, độc lập mà sống trong lặng câm

Xung quanh hơi men luôn vương, chẳng hiểu là ai trong gương

Nhưng sao ta thường chuyện trò và coi nó giống như bạn thân

Lại một mình thức trắng đêm thâu

Ngồi vào bàn dù biết không nên đâu

Lời nhạc rời rạc, chẳng thể hoàn thiện được nên câu

Chẳng còn nguồn cảm hứng thôi bên ta từ lâu

Giờ đầu óc đã mệt nhoài

Chẳng cần gì ngoài rời xa khỏi hiện tại

Những tiếng hét lúc mắt khép bên trong ta luôn không ngừng vang

Cố ép ta không đầu hàng

Nhìn mây đen giăng từ hôm nào

Làm cơn mưa không ngừng tuôn trào

Nhiều đau thương ta tự ôm vào

Chẳng thể nói ra nên riêng ta

Nhìn mây đen giăng từ hôm nào

Kìm sâu trong thay vì kêu gào

Like I’m living in the storm now

Cần được thoát ra xa nơi đây

But I just don’t know how

Tự mình lê chân qua cơn bão

Bởi vì chẳng có ai đưa đôi tay to take me out

Tự mình lê chân qua cơn bão

Khóa chắc then cài, đóng hết rèm lại

Bởi vì ngoài kia là nhiều ồn ào đau nhức tai

Vết thương chưa phai còn đeo đẳng mãi

Nhìn thời gian trôi đi, đôi khi ta như quên luôn mình là ai

Chẳng còn tiếng cười, giờ là biếng lười và thờ ơ

Gieo mình vào ngục tù thay vì bầu trời mộng mơ

Đau đầu vì người mà ta chẳng còn quyền nhớ

Bơ vơ trong cơn u mê ta lãng phí bao nhiêu thì giờ

Để trùm kín chăn mong cơn bão qua

Muốn tống khứ những thứ đang ăn sâu trong não ra

Bị bao vây trong đám khói khi ngước mắt lên trần nhà

Nhận ra sau tất cả chỉ còn mình ta

Nhìn mây đen giăng từ hôm nào

Làm cơn mưa không ngừng tuôn trào

Nhiều đau thương ta tự ôm vào

Chẳng thể nói ra nên riêng ta

Nhìn mây đen giăng từ hôm nào

Kìm sâu trong thay vì kêu gào

Like I’m living in the storm now

Cần được thoát ra xa nơi đây

But I just don’t know how

Tự mình lê chân qua cơn bão

Bởi vì chẳng có ai đưa đôi tay to take me out

Tự mình lê chân qua cơn bão