Có đôi khi em ngồi nhìn anh thế thôi
Cứ thế xuôi theo hàng mi cong mắt môi
Có lẽ em lại yêu ngay giây phút này
Men rượu cay len vào tim lung lay
Nếu em không mở lời mời lơi đến chơi
Chắc có khi cả đời này không đến nơi
Đến nơi nghe niềm tin sau bao hoang tàn
Xây tình yêu hay là cay khoé mắt
Thầm thì lời từ chối vấn vương xa mờ
Vì sợ đời này dối trá như ván cờ
Đôi khi lại mong mình say
Say nên chẳng đi đường ngay
Để nỗi nhớ cứ thế kéo đến hao gầy
Tự hỏi người sẽ mãi mãi bên em hoài
Giữa cuộc đời này vốn thế nhân muôn loài
Em không còn sức để chơi
Sau bao lần chơi để vui
Sợ một lần lại một lần đau thấu tim
Khi trót trao đi chân thành
Em mong giây phút có anh thôi không tan nhanh
Nhưng sao tình yêu mong manh cứ thế chông chanh
Trái tim chia làm hai
Bước đi con đường sai
Kéo đến chiếm lấy xâm lấn tâm hồn em
Nỗi nhớ kéo đến miệt mài
Nỗi nhớ thiết tha van nài
Nỗi nhớ dày xéo đêm ngày
Không ngừng suy nghĩ đi tìm chân lí
Nỗi nhớ trốn sau lưng nỗi thờ ơ
Tỏ ra như đang làm ngơ
Chối bỏ tâm tư dù lòng này cố để giả vờ
Có giấc mơ chưa thành
Có vết thương chưa lành
Có nỗi đau tan tành
Tinh yêu mỏng manh
Vì anh đập nhanh
Tim em mất phanh
Vượt qua lằn ranh tìm hạnh phúc
Sợ đau lại không ngừng thôi thúc
Mong nhận về cái kết đó sẽ có anh và em.
Tự hỏi người sẽ mãi mãi bên em
Cuộc đời này vốn thế nhân muôn loài
Em không còn sức để chơi.
