• Trang chủ
  • Lời bài hát
  • Lời Bài Hát Lựa Chọn Của Em – Buitruonglinh, Vũ Phụng Tiên, Đậu Tất Đạt
19 lượt xem

Lời Bài Hát Lựa Chọn Của Em – Buitruonglinh, Vũ Phụng Tiên, Đậu Tất Đạt

Đôi khi những thứ em muốn chỉ là buông bàn tay

Điều gì đến rồi sẽ đến mặc cho tháng ngày trôi

Em không biết kết thúc câu chuyện mình đi về đâu

Điều em muốn là chấm dứt mọi khổ đau mà thôi

Tắt đi chiếc điện thoại em không còn muốn trượt lên trong vô vị

Thu mình trong hiện tại – căn phòng nhỏ ở giữa chốn đô thị

Gió hắt từ ngoài cửa sổ – chùm tử đằng xơ xác héo khô nhụy

Dưới những cuộc gọi nhỡ – lời tuyệt mệnh gửi vào số máy cô chị

Em cứ như nàng tô thị – trái tim hóa đá lúc nào không hay

Vài mảnh cảm xúc vụn vặt không còn nơi tá túc vào hôm nay

Bấy nhiêu ngày dài em mất ngủ – chẳng có đêm nào yên giấc đủ

Vách ngăn cuối cùng – thất thủ – tự nhủ rằng lần cuối đừng lung lay

Chậm thật chậm ra khỏi căn phòng em coi như chiếc kén

Từng bậc cứ như là phía bên kia thiên đường – gọi em bước đến

Bỏ lại sau lưng – tất cả những tổn thương đâu nào có tên

Chưa một lần trách cứ – cũng không có ý định sẽ đào nó lên

Tóc chẳng buồn cột thêm – em nhìn xuống 12 tầng lầu

Nước mắt chỉ chảy một bên – đang ngắm trọn thành phố dần phai phần màu

– Những chỉ trích mỗi ngày – thứ khiến em ra nông nỗi này

Chết lặng và không thể nhớ điều gì em đã – từng làm sai lần đầu

Đôi khi những thứ em muốn chỉ là buông bàn tay

Điều gì đến rồi sẽ đến mặc cho tháng ngày trôi

Em không biết kết thúc câu chuyện mình đi về đâu

Điều em muốn là chấm dứt mọi khổ đau mà thôi

Em gieo mình xuống – hai cánh tay tự ôm lấy chính bản thân mình

Vài mảnh ký ức bất chợt hiện ra rõ ràng như chiếu thành khung hình

Từng giây như ngừng hẳn lại – em thấy rằng khoảnh khắc này thật đẹp

Em không còn cảm thấy đau – chỉ giã từ những tháng ngày chật hẹp

Rồi em tự hỏi: Liệu em đi thế giới có trở thành tốt hơn?

Có tiếc thương một khoảng lặng khi trong bản nhạc vốn chỉ toàn nốt đơn

Thể xác em rơi tự do – còn tâm trí như thòng lọng siết chặt

Em muốn trông đợi thứ gì – từ những người em còn không biết mặt?

Thương cảm à? Nó không tồn tại quá lâu

Vài lời vô thưởng vô phạt lại vô tình kéo em vào miệng hố sâu

Để lại là trong tâm khảm vết rách chằng chịt chẳng thể nào vá khâu

Em oán hận tại vì sao xã hội này không thể ngừng đánh đố nhau

Ý thức mờ dần – nhưng thâm tâm em vẫn còn nhiều điều rối ren

Thời gian của em đã cạn – lời yêu thương vẫn chưa kịp nói lên

Cánh tay trở nên hoảng loạn – đành phản kháng cứ như một thói quen

Em chợt khao khát được sống – nhưng kết thúc chỉ một màu tối đen

Em ra đi như vậy

Dù nụ cười em đã từng tỏa ngát như loài hoa tươi

Tôi khẽ lay em dậy

Hôm nay tôi phải đón một cô gái chỉ ngoài hai mươi

Em nghe này – tôi cho em lựa chọn lại

Sống một lần nữa thật vui và tin vào điều em cho là trọng đại

Tôi đổi đi linh hồn mình – không phải để mi em lại dính hoen

Ai từ bỏ em cũng được – nhưng em không được từ bỏ chính em

Nên là ở lại – mặc đi hết trở ngại

Nếu em chẳng còn là hoa thì cứ mạnh mẽ vươn mình như cỏ dại

Giây phút khi em ngoảnh lại là chọn đảm đương một điều dũng cảm hơn

Hạnh phúc vẫn còn tồn tại – lời cảm ơn từ những thứ giản đơn

Còn một chuyện nữa mà tôi mong rằng em chớ hề quên

Thứ em đã từng quyết định chẳng phải thiên đường – là địa ngục cho ai còn nhớ về em

Tôi không muốn em đau khổ – mắc trọng tội rồi trở nên vương vất

Đừng vội buông xuôi hy vọng – và phản bội những người thân thương nhất

Sáng mai thức dậy – em sẽ không là một con người như trước đây

Cơn mưa rồi cũng sẽ tạnh – tim sẽ lành hết mọi vết xước xây

Dù tôi chẳng còn bên cạnh – dù đối diện và sẽ phải vấp ngã

Thì xin hãy nhớ rằng – có kẻ vì em mà trao đi tất cả