Thương xót cây vô vàn
Lá đành phải lìa xa
Nhưng mà ngày hôm qua còn đẹp nhất trong ánh chiều
Kiếp nhân sinh ở đời
Ai cũng phải vậy thôi
Khi một người ra đi
Để nuối tiếc cho người ở lại
Đời như lá đời như cây
Gió lay lá rụng
Lá rơi rồi đâm chồi cây thay lá mới
Tình yêu đến tình yêu đi sớm nở tối tàn
Hãy trân trọng cuộc đời vốn dĩ vô thường
Cùng cố gắng dành cho nhau những gì tốt đẹp
Chứ xem thường phũ phàng thay đen đổi trắng
Vẫn muôn kiếp tùy duyên sinh chớ trách số phận
Lá thay mùa lòng người chớ có nên thay
