Mây chỉ khuất đi những giọt sầu rong chơi
Còn sương đêm đã mất chốn ngao du trong đời
Những cảnh sắc vẫn thế, trôi tựa phong miên
Một phần trong tim, còn một phần ở trong tim
Mình như đã vỡ tan, như đã lỡ mang nụ cười đánh mất
Anh có thể giấu đi tiếng yêu, nhưng chẳng ngăn nỗi buồn sau ánh mắt
Vui cho em thôi, vì đã có người
Cạnh bên gạt đi đơn côi
Ngồi nghe gió hát, vì tim vỡ nát
Mùa thu lỡ mang những phút luyến lưu kia hoang tàn
Anh nghe bâng quơ nỗi nhớ, cuối chân trời, tạm lỡ mất xuân thời
Vậy vui cho em, tìm ai thay thế mới
Ngồi nghe gió hát, ngân nga đôi ba câu chuyện về em trong đêm u sầu
Dù gió biết, tâm tư anh trao, nhưng sao chỉ mỗi trời xanh mới thấu
Vì quyến luyến, tiếng mưa đầu mùa, mà quên hết ánh trăng mập mờ, trôi lửng lơ
Ngồi nghe vu vơ gió hát thôi đừng chờ
Thôi đành, để tư tình chôn sâu
Chân thành, đổi lại một cơn đau
Cô đơn vây quanh anh như bản ngã của cuộc đời
Đơn phương đâu thể cảm hóa được một người
Ngồi nghe gió hát, vi vu từng giờ quan tâm
Ai lại giữ, tâm tư khi em chẳng cần
Chỉ mỗi mình anh, giá như anh can đảm, để nuối tiếc kia thanh thản
Chắc anh giờ vẫn chưa đủ xứng đáng, để tiếng yêu bầu bạn
Ngồi nghe gió hát, vì tim vỡ nát
Mùa thu lỡ mang những phút luyến lưu kia hoang tàn
Anh nghe bâng quơ nỗi nhớ, cuối chân trời, tạm lỡ mất xuân thời
Vậy vui cho em, tìm ai thay thế mới
Ngồi nghe gió hát, ngân nga đôi ba câu chuyện về em trong đêm u sầu
Dù gió biết, tâm tư anh trao, nhưng sao chỉ mỗi trời xanh mới thấu
Vì quyến luyến, tiếng mưa đầu mùa, mà quên hết ánh trăng mập mờ, trôi lửng lơ
Ngồi nghe vu vơ gió hát thôi đừng chờ
Tình yêu giờ phải giữ thanh âm, những âm thầm
Nuối tiếc là thuốc an thần, để cho
Anh
Biết vị trí xứng đáng của bản thân mình
