29 lượt xem

Lời bài hát Sống Cho Hết Đời Thanh Xuân 4 – Huỳnh Công Hiếu

Lời bài hát Sống Cho Hết Đời Thanh Xuân 4 – Huỳnh Công Hiếu

Ta thấy tấm hình đôi mươi ở trên môi nụ cười

Lúc đó ta chẳng nghĩ gì

Đế tuổi trẻ lãng phí

Đâu ai nghĩ thời gian trôi

Đi qua nhanh như thế

Tháng năm qua còn gi

Trong đêm mưa bay

Ngày tháng là vòng tuần hoàn, dòng thời gian lặp đi lặp lại

Từ lúc mới vừa lọt lòng, rồi bắt đầu tập đi tập chạy

Đặt chân khám phá ngoài kia nhìn rõ thế giới rộng lớn ra sao

Một ngày trở thành ai đó như là những gì mẹ ước ba mong

Con bạn ba có người làm bác sĩ, còn bạn mẹ thành đạt doanh nhân

Tham vọng trở thành động cơ cho một xã hội vận hành nhanh chân

Họ muốn con mình về đích lý do bao biện đủ điều tra hình

Thành công không nằm ở đó nó phải thực hiện quá nhiều quá trình

Nên con muốn mình vi vu như đàn chim đang sải cánh

Vượt trùng núi ngàn khơi xa, qua dòng hạ lưu nơi bãi vắng

Sống cho hết đời thanh xuân, không một giây nào lãng phí

Ta muốn là, một hạt nắng hòa mình vào mây xanh biếc

Qua cánh đồng, lúa vàng, núi rừng nơi cuối cùng

Dù có là người công nhân, nhưng cuộc đời do mình quản lý

Như dòng suối chảy về nguồn tràn vào con tìm thanh khiết

Không túi tiền, không núi phiền, chỉ có cơm trắng và muổi vừng

Ai mang cơn gió để lấy nhành hoa

Rồi đưa đi đâu đó nơi phương trời xan

Chẳng cần phấn thơm, bập bùng đồng rơm Mịt mờ khói sương trong tiết đêm hiu quạnh

Con xe lóc cóc đi xuyên màn đêm

Mùi hương trên mái tóc như xoa dịu thêm

Lòng dù bấp bênh, chòng chành lênh đênh

Sống cho hết đời thanh xuân

Không có nghĩa là thư thản

Người biết tiết kiêm thời gian

Đó mới là người dư giản

Tâm hồn như một làn gió, bay cao như nốt la thăng

Cuộc đời là chuyển hành trình

Và những dấu chân để lại hoa văn

Đưa đôi mất nhìn xa xăm, thấy cuộc đời này quá ngắn

Dù đa vàng hay da ngăm, dù đang thua hay quá thắng

Những ngày ở bên cạnh gia đình mình, cho anh thêm lá chắn

Anh đã nếm trọn những ngày mưa, để ngày hôm nay.. bầu trời hóa nắng

Mặc kệ những lời nói, phán xét đời bạn không có tính chuyên môn

Bạn Có Tài Mà!

Cử vững vàng như người lính biên cương

Tuối trẻ không có thời hạn

Sống cho hết đời thanh xuân, không chỉ đơn thuần là sống cho đời bạn

Nhiều lần…

Gian nan, chiều lang thang, từ Long An qua tới An Giang

Chông chênh, lênh đênh, chênh vênh đi tìm bến đến

Không quên tên những người thân quen, những ngày làm công ăn lương, phong sương

Mênh mông trong những đêm đông, trên sông con thuyền cổ sống –

Tô màu son, cho ngày mai

Áp lực, phát bực, nhiều lần sát vực

Ta muốn rơi vào tư do

Còn hơn chết ở trong căn gác chật

Để nhìn thấy được ánh bình minh, thì phải dậy sớm học cách mở cửa sổ

Và bạn sẽ hiểu, thời gian là gia đình

Khi bánh mì trên tay đang cạp dở nửa ổ

Đã từng có một khoảng thời gian ta chẳng thể viết được câu nào và thứ ta sơ nhất

Quá nhiều áp lực và lo toan trên vai mẹ đi..

Quá nhiều áp lực và lo toan

Thằng con trai mẹ, lớn rồi trưởng thành hơn và chẳng còn bố đời

Bỏ ngoài tai lời mấy người xấu, vô tình con biệt mình to gan

Nhưng mà đôi lúc thì chỉ là hạt cát nhỏ ngoài không gian

Ta sẽ rap cho cuộc đời này thêm một trăm năm nữa

Và ta sẽ mãi là ngon đuốc, mà không cần ai chăm lửa!

Có phải rằng mình đã quá lớn

Chắng còn vui như lúc xưan

Tháng năm tuổi thơ

Nhớ những buối chiều nắng cháy

Thả hồn phiêu du khấp nơi

Có khi là mơ.

Ai mang cơn gió để lấy nhành hoa

Rồi đưa đi đâu đó nơi phương trời xa

Chẳng cần phần thơm, bập bùng đồng rơm

Con xe lóc cóc đi xuyên màn đêm

Mit mờ khỏi sương trong tiết đêm hiu quanh Tuổi trẻ chỉ có một lần, sống đừng bao giờ lãng phí

Mùi hương trên mái tóc như xoa dịu thêm.

Lòng dù bấp bênh, chòng chành lênh đênh

“SỐNG CHO HẾT ĐỜI THANH XUÂN”