38 lượt xem

Lời Bài Hát Tuyệt Duyên – Ngân Ngân

Nơi sơn thủy kia khói trắng

Âm u che minh nguyệt

Nơi đây lưu truyền trăm năm

Qua chẳng thấy bóng người qua

Từng là cô nương quốc sắc

Thiên thành nguyệt luyến hoa

Mà nay vân thu vũ yết

Giữa chốn sơn hà

Tơ vương ngày xưa quyến luyến

Trâm rơi ngay bên thuyền

Cô nương trên kiệu hoa tương tư

Vạn chữ kết thành thơ

Ngày người ra đi nét bút

Như phủ mờ giấy tuyên

Thành Đông mưa rơi tấu

Khúc nhạc tuyệt duyên

Là ai tương tư đã quên

Nơi miếu đường một người không tên

Là ai đã cắt đứt đi mối duyên hồng trần

Chàng nơi sơn trung chờ ta

Tưởng tháng năm khi xưa vẫn bên

Là ai cố chấp chưa đoạn tuyệt nhân duyên

Nhiều năm sau trong miếu hoang

Vẫn thấy hình một nàng tân nương

Chỉ mong tiếng gió thê lương sẽ ngưng vì người

Chàng thư sinh trong mộng say

Tưởng cố nhân thiên thu vẫn đây

Chờ mong đến lúc hoa tàn rồi hoa khai.