12 lượt xem

Viết bài văn biểu cảm về mái trường em yêu

Trường THCS Lâm Thao – mái trường tôi yêu, mái trường thân thiện, mái trường của tình bạn bè, tình thầy trò, mái trường ghi dấu bao kí ức, bao kỉ niệm êm đềm tuổi học sinh. Cứ nghĩ đến Trường, lòng tôi lại dạt dào bao cảm xúc. Trường THCS Lâm Thao ơi, tôi yêu bạn vô cùng!

Tôi yêu từng dãy nhà, từng phòng học, tất cả được xếp trang nghiêm theo hình chữ U. Tôi yêu màu ve vàng lấp lánh giữa nắng trời rực rỡ, yêu những ô cửa màu mận tím – cánh cửa đã mở ra bao ước mơ, khát vọng trong tâm hồn tuổi thơ, đưa chúng tôi bay cao, bay xa… Tôi yêu mái ngói đỏ tươi như một mảng sắc cầu vồng rơi xuống trường tôi. Tôi yêu từng ngọn cây, sợi cỏ, hạt cát nơi đây bởi nó gắn liền với tôi ngay từ khi tôi bắt đầu bước vào cánh cổng trường THCS, còn đầy rụt rè, bỡ ngỡ.

Tôi yêu sân trường thênh thang rộng mở, nâng đỡ từng bước nhảy, bước đi, chứng kiến từng trò nghịch ngợm của chúng tôi vào mỗi giờ ra chơi. Tôi quý bác trống luôn nghiêm túc nhưng không hề dữ dằn, bác luôn chăm chỉ, đúng lúc, đúng thời gian báo cho chúng tôi biết giờ giấc, rèn luyện chúng tôi vào nền nếp, nội quy. Ôi! Tiếng trống, bao nhiêu âm thanh là bấy nhiêu cung bậc cảm xúc. Giờ học đến, tiếng trống gấp gáp, vội vàng, nhắc nhở chúng tôi đừng ham chơi, giờ học đã bắt đầu. Tiếng trống rộn ràng, chạy vào lớp học, mời gọi chúng tôi ra sân chơi, xua tan mệt nhọc, căng thẳng sau mỗi giờ trên lớp. Tiếng trống nhịp nhàng: 1, 2, 1, 2, 1, 2… vào các giờ thể dục, rèn luyện thể hình, sức khoẻ cho chúng tôi.

Trường THCS Lâm Thao – mái trường của tôi – đẹp không chỉ vì màu ve, cánh cổng,… mà còn đẹp bởi bóng cây xanh toả mát khắp sân trường. Tôi yêu những hàng phượng vĩ hoa đỏ rực một góc trời, yêu hàng bàng xum xuê, xanh mát, xoè tán rộng như những chiếc ô khổng lồ. Tôi yêu hàng cau thẳng tắp, lá yểu điệu, phất phơ như chiếc lược xanh biếc chao nghiêng giữa bầu trời xanh thẳm. Tôi yêu, tôi nhớ những bài giảng của thầy cô. Tôi biết ơn tình cảm yêu thương, sự hi sinh thầm lặng mà thầy cô dành cho tôi.

Trường THCS Lâm Thao ơi! Tôi yêu và tự hào về mái trường, đã có biết bao thế hệ học sinh được trưởng thành dưới bàn tay dìu dắt của các thầy cô. Tên tuổi các anh: Nguyễn Hoàng Hải, Nguyễn Xuân Chương, Tạ Đức Thành, Nguyễn Thành Trung trên đấu trường Toán học Quốc tế đã làm rạng rỡ thêm thành tích của nhà trường.

Càng yêu và tự hào về mái trường, tôi càng nhớ những giờ học bổ ích, lí thú với những kỉ niệm vui buồn. Tôi nhớ lần Nam đi nhầm dép của em gái, khi cô giáo gọi lên bảng, Nam cứ khập khiễng làm các bạn bật cười. Tôi yêu tha thiết những trưa hè, tôi và các bạn ngồi dưới gốc cây, tận hưởng que kem mát lạnh, đón làn gió mát rượi ùa về, lắng nghe bản nhạc ve râm ran trong vòm lá xanh, thả hồn mình phiêu du, bay bổng. Tôi quên sao được những lúc nhặt cánh hoa phượng ép bướm, rồi lấy nhị hoa thi chọi gà, rộn rã tiếng cười. Tôi nhớ da diết những chiều thu thơ mộng, ngồi dưới góc bàng ngắm lá khô rơi lả tả, tìm kiếm hương vị ngọt ngào của quả bàng chín còn sót lại trên cành cây. Tôi nhớ nhiều lần cùng chơi đuổi bắt với bạn, lần nào cũng thích, cũng vui. Có lần, chúng tôi chơi ngoài sân, Hằng thua, săn mãi mà chẳng bắt được ai, chạy quá đà, Hằng ngã, một chiếc răng cửa sắp bị gãy, rơi ra. Hằng nhăn nhó còn bọn tôi thì ôm bụng cười. Biệt danh “Hằng móm” ra đời từ đó…

Tôi biết ơn, nhớ mãi cô giáo chủ nhiệm và các bạn, bởi cô và các bạn đã động viên, khích lệ, giúp tôi vượt qua thất bại trong kì thi học sinh giỏi cấp trường khi đạt điểm không cao. Cô xoa đầu, nhẹ nhàng an ủi, động viên, bạn bè hỏi thăm, khiến tôi đã vui trở lại, để cố gắng hơn, nỗ lực hơn.

Trường học là ngôi nhà thứ hai của tôi, là cái nôi nuôi tôi khôn lớn, thầy cô là cha, là mẹ, bạn bè thân thiết như anh em, gắn bó bền chặt. Mái trường dạy dỗ tôi từng ngày, từng giờ, và sẽ chắp cánh cho tôi bay cao, bay xa… Tôi yêu, tôi quý, tôi tự hào về mái trường này vô cùng! Trường THCS Lâm Thao…